TẤT CẢ ĐỀU LÀ VÔ THƯỜNG


Thuở xưa đức Phật thuyết pháp tại tinh xá Kỳ Hoàn nước Xá Vệ. Lúc ấy có một vị Tỳ Kheo trẻ vào thành khất thực. 


Ông trông thấy một thiếu nữ thật là xinh đẹp, lòng liền khởi niệm sắc dục, quyến luyến mãi không dứt. 


Do đó, lâu dần ông mang bệnh. Bỏ ăn uống, mặt mày tiều tụy nằm liệt trên giường. Các bạn đồng đạo đến thăm hỏi nguyên nhân bệnh tình. 


Vị Tỳ Kheo trẻ cứ như thật giải bày. Ông nói rằng mình muốn bỏ tu, kết tình ân ái với cô ấy, song vì không như nguyện nên lâu ngày buồn khổ thành bệnh tương tư.


Các huynh đệ đồng đạo hết lời khuyên can song ông vẫn không sao quên được hình bóng ấy.


Thấy vậy, mọi người mới dìu vị Tỳ Kheo ấy đến chỗ Phật, kể hết mọi chuyện cho Phật nghe. 


Đức Phật nói với vị Tỳ kheo trẻ tuổi:


Nguyện ước của ông dễ thành thôi, đâu có gì phải ôm mối sầu thương! Ta sẽ tìm cách giúp ông mãn nguyện, hãy vui vẻ dậy ăn uống.


Vị Tỳ Kheo nghe xong trong lòng mừng rỡ, u uất không còn. Bấy giờ đức Thế Tôn liền dẫn vị Tỳ Kheo trẻ và đại chúng vào thành Xá Vệ, tìm đến nhà cô gái đẹp hôm nọ. 


Đến nơi mới hay cô gái đã mất ba ngày rồi, thi thể còn quàng tại nhà vì gia đình thương khóc không nỡ đem chôn. 


Lúc ấy thân cô đã sình lên, đồ bất tịnh chảy thành mùi hôi thối khó chịu. Đức Phật liền bảo vị Tỳ Kheo:


Ông thấy chăng ? Người mà ông mơ tưởng nay đã như vậy. Vạn vật vô thường trong hơi thở.


Người ngu chỉ nhìn bên ngoài mà không thấy được chỗ nhơ xấu bên trong, cứ mãi ràng buộc trong lưới tội mà cho là khoái lạc.


Bấy giờ đức Thế Tôn liền nói kệ:


Thấy sắc tâm mê tưởng

Chẳng xét lẽ vô thường

Người ngu cho là đẹp

Giả dối lại yêu thương.


Đắm mình trong dâm lạc

Tằm kéo kén khác chi

Người trí tuệ dứt hẳn

Hết khổ nào sầu bi.


Người tâm ý buông lung

Dâm nhơ cho là sạch

Tình ân ái sâu nặng

Là lao ngục trói trăn.


Người tỉnh giác trừ dâm

Bất tịnh quán để tâm 

Nhờ đó khỏi lao ngục

Già chết dứt tận mầm.


Tỳ Kheo trẻ tuổi lúc ấy trông thấy người đẹp thân thể sình thối khó thể đứng gần, lại nghe bài kệ giảng dạy rất rõ, nên hổ thẹn tỉnh ngộ, biết mình trước đây mê lầm. 


Ông bèn đảnh lễ, dập đầu sám hối với đức Thế Tôn. Đức Phật hứa khả, cùng đại chúng trở về tinh xá. Từ đó ông dụng tử công phu, tinh tấn tu tập đắc quả A La Hán. 


Đại chúng được đi theo hôm đó rất nhiều người thấy sắc dục ô uế, thâm tín được lẽ vô thường, tham ái lần dứt cũng chứng được đạo quả.


Trích Kinh Pháp Cú, Phẩm Ái Dục thứ 35, trang số 293


Post a Comment

0 Comments